Ngoài kia gió sương mờ.
Lìa cây lá giang hồ.
Về đâu! Về đâu!
Ngày xuân thoát đi dần,,,
(TIẾNG THỜI GIAN/ LÂM TUYỀN)
Bạn mến
Con tàu thời gian tiếp tục gom góp bao nhiêu tiếc nuối, hoài niệm hay nhớ thương về ngày tháng cũ. Bao nhân ảnh kiêu sa, kiều mỵ từng làm si mê đến ngây dại bao tâm hồn. Nói sao hết, nhớ sao vừa? nhưng hình ảnh đó đã trôi xa nhạt nhòa tận chân trời dĩ vãng.
Dẫu sao chăng nữa, bạn và tôi hôm nay vẫn cám ơn đời, cám ơn người do chúng ta còn có cơ hội ngồi trầm tư rồi viết lên nhiều dòng suy tưởng.
***
MÙA ĐÔNG trở lại rồi. Còn ít tuần nữa thôi, chuông nhà thờ sẽ dồn dập đổ hồi, báo tin một mùa Lễ GIÁNG SINH mới đang đến. Ngoài trời tuyết sẽ rơi dày thêm. Nhưng ngày tháng hôm nay cũng là lúc gánh nặng thời gian đang trao lên đôi vai nhân thế thêm một tuổi đời. Biết thế, nhưng ai cũng háo hức chờ đợi cho mùa lễ, những lễ hội đến và sẽ đi.
Nhịp điệu đó xảy ra bao nhiêu cho một đời người? được bao lần vui sướng, những luân khúc hân hoan? Mấy lần ta xun- xoe trong tà áo mới hay chưng đèn kết hoa, tiễn đưa đông lạnh mà háo hức đón mùa xuân nồng ấm trở về.
Lúc này, thế nhân có thể quên đi bao xúc cảm cất giữ tận đáy lòng, những sợ hãi lo âu, và nay cầu xin khấn nguyện.
Lúc này, thế nhân có thể quên đi bao xúc cảm cất giữ tận đáy lòng, những sợ hãi lo âu, và nay cầu xin khấn nguyện.
Thời gian như tiếng chuông chùa từ lưng chừng đồi, ngân nga trầm mặc hay những hồi chuông từ nóc giáo đường, vang vọng giục giã hồn ta. Có khi, thời gian cũng là tiếng chim reo vui buổi sáng, chúng đón chào ánh nắng ban mai.
Tuy vậy, thời gian chẳng chờ đợi ai; vẫn bình thản lướt qua ngàn cây nội cỏ như 'thách đố' với vòng tuần hoàn của bốn mùa vạn vật.
Bạn có nghe 'tiếng thời gian' chăng? Đó là lúc không gian thật tĩnh lặng, khi tâm hồn thanh thoát vượt ra khỏi những tính toán lo toan trong một ngày bình thuờng. Bạn -Ta, hãy cùng nhau chiêm nghiệm thiên nhiên khi từng sợi nắng mong manh chiếu vào khu vườn. Vài con chim nào hót líu lo mừng một ngày nắng ấm hay vài đám mây thẩn thờ không biết về đâu? Chính là lúc tâm hồn bạn -ta trầm định, ngó lại mình và tự biết rằng ta vẫn là ta. Hay lúc này đây ta suy nghĩ chính là lúc ta biết ta đang hiện hữu (Rene Descartes: Je Pense; donc Je suis).
Vậy thì cho đến một lúc nào đó chúng ta không còn nghe được "Tiếng Thời Gian", không còn phân biệt được đông qua xuân đến, chính là lúc ta không còn là ta nữa? Đó là khoảnh khắc chúng ta chấm dứt suy tư. Tất cả đều trở thành hư vô, trống rỗng. Đây là lúc chúng ta không còn là chủ nhân cái thân tạm bợ và bất thường này.
Có người lữ khách xuống tàu. Trước sân ga vắng vẻ, lơ mơ sáng tối, người khách vẫy tay chào con tàu đang lao về phía trước.
Con tàu xa dần và khuất hẳn ./.
Đinh trọng Phúc edit
9/12/2025 San Jose USA



No comments:
Post a Comment