ÔNG GIÀ HOMELESS VÀ CON CHÓ MỘT CHIỀU ĐÔNG GIÁNG SINH



tu bút và tái đăng 19/12/ 2017

(tất cả hình ảnh đều lấy trên mạng Internet)

20/12/2013 DHL

 Lão ngi đó đã lâu, bên cái trạm đợi xe buýt số 64 tại góc đường Mc Kee và White thành phố San Jose. Mọi người chuẩn bị lên xe nhưng lão chẳng màng gì chuyện xe chạy hay không. Ngồi cạnh trạm xe từ lúc nào, lão không biết về đâu, đi đâu lúc này?

 San Jose ngày gần Giáng Sinh không mưa, nhưng mây nhiều, làm bầu trời trở nên u ám, ảm đạm. Trời khá lạnh khi đã vào đông. Dù sao ở đây cùng còn may mắn hơn các tiểu bang khác, những nơi đó tuyết giá phủ đầy, nhiệt độ xuống thấp hơn California nhiều nên tai nạn xe cộ thuờng xuyên.


    Tôi đứng đợi chuyến xe buýt số 64; nó là chặng chót chuyển tiếp thứ hai của tôi trên đường tới trường. Tôi chỉ nhìn thoáng lão già homeless. Một cảm giác ái ngại hay thuơng hại chợt đến. 


Lão giờ thôi úp hai bàn tay vào mặt. Lúc này là cơ hội cho tôi thấy được khuôn mặt lão: nhăn nhúm như vỏ xoài chín, râu mọc lởm chởm. Hai gò má xương xẩu, méo mó. Đôi mắt lão mí sụp xuống ti hí, tối sẩm. Những mảng da còn lại trên mặt lão mốc thếch do không tắm gội lâu ngày...

            -Rocky , Rocky?

      Tiếng lão kêu con chó.

  Chú chó con bị cột cạnh chiếc xe đẩy mua hàng siêu thị; chiếc xe đang chất đầy "gia tài' cho lão.  Con chó  kêu vài tiếng khe khẻ như trả lời. Nó ve vẩy đuôi như muốn cho lão thấy nó nghe tiếng gọi của chủ.

Tội nghiệp cho con chó cũng mang thân phận 'homeless' như chủ khi do màu lông bẩn thỉu không chút gì "mượt mà "  như chó "nhà giàu"?

  Con "chó homeless" này có vẻ tinh khôn; có thể có chút gì "tinh ranh" mới đúng. Tôi nghĩ vậy cũng phải. Nếu chẳng thế thì làm sao cùng lão chủ 'sinh tồn' dọc theo 'con đường gió bụi, giang hồ'? Nó lay hoay -ngó ngược nhìn xuôi- như muốn chứng tỏ với Lão lòng  trung thành,  bảo vệ 'cái gia tài' của  chủ trong chiếc xe đẩy kia.

  Trong chiếc xe đẩy kia, không biết bao nhiêu thứ vặt vảnh, nào cái mền bông dơ dáy ố vàng, nào những mớ áo quần cũ bẩn thỉu, vài ba chiếc giày méo mó sờn gót, mấy cái bao đựng lon nhôm, chai nhựa. Những thứ nhôm nhựa lão lượm hàng ngày sẽ gom lại bán cho các nơi tái chế kiếm vài đồng mua thức ăn. Có thể mấy đồng bạc này lão sẽ mua thuốc hút cho qua cơn ghiền cùng cái giá rét mùa đông chăng? Dỉ nhiên tôi không tả hết những thứ này. Đối với một đời sống bình thường, chiếc xe này nó chỉ là một 'đống rác'trước mắt tôi không hơn không kém. Giờ đây 'đống rác' này là mạch sống, là một 'gia tài bất khả phân li' của lão. 

 GIÁNG SINH  TẠI TP  SAN JOSE NĂM  2017 ĐHL ĐI VỚI CHÁU NGOẠI



Sợi dây cột chó không được dài cho nó đi xa hơn. Nó chỉ loay hoay, ngửi -ngửi, quanh chiếc xe đẩy như sắp sửa được ăn chút gì? thực ra chẳng có gì cho nó ăn cả.

Thỉnh thoảng lão úp hai tay vào mặt nói lảm nhảm những gì không ai nghe rõ. Thực ra chẳng ai để ý tiếng lão nói, chẳng ai màng nhìn lão. Mọi người lo lên xe cho kịp giờ. Nếu mưa, lão có thể ngồi vào chiếc ghế dài trong trạm  để tránh. Chẳng ai xua đuổi nhưng lão sẽ tự lo thân phận mình, cố ý ngồi xa hơn để tránh sự khó chịu cho những người đợi xe.

hình: con chó 'tốt phước'


  Nhìn con chó, tôi thấy tội nghiệp, tuy ở Mỹ mà nó chẳng may mắn. Chẳng bì với mấy con chó 'tốt phước' , được chủ dẫn đi dạo ngày hai buổi.  Trời lạnh, những con chó may mắn kia có cái "áo chó " khoác ngoài; trên cổ có người còn đeo thêm cái chuông vàng óng ánh. Sợi dây dẫn chó cũng màu mè thật đẹp! Rõ ràng đó là những con chó nhà giàu, mập mạp đang bước đủng đỉnh theo chủ, bộ lông láng mượt trông phát ham.

 " Chó ốm xấu mặt chủ nhà " câu này chỉ đúng cho ai đang có cơm ăn áo mặc, có nhà cửa, có xe cộ chạy đó đây. Bộ lông xơ xác của chú "chó homeless" hôm nay tôi gặp nó cũng tương xứng với bộ áo quần bẩn thỉu hôi hám mà chủ nó đang bận.

 Lão và con chó, hai 'chủ tớ' vẫn lang thang trong thành phố San Jose này qua bao mùa đông, tôi không biết được? Ngày tháng tới lão sẽ còn hòa mình với "vũ điệu trần gian" dưới 'thiên đưong hạ giới' này, nơi mà hai thái cực sướng -khổ tột cùng mãi quyện vào nhau làm thành một khúc ' bi ai ' mãi mãi cho loài người.

Khi trời quá lạnh, có những người homeless nằm chết bên lề đường, trên ghế công viên hay xó xỉnh nào đó ở ngoài các hành lang, góc chợ trong thành phố. Bao cái chết vô thừa nhận cạnh những ngôi nhà bên trong có lò sưỡi ấm áp và thức ăn dư thừa? Nhưng từ lâu chẳng ai thống kê. Thiên hạ chẳng còn ai hơi sức đâu  động đến những sự thật đau lòng hay khó chịu cho những gì gọi là "lương tâm" này cả. Vấn nạn homeless đã thành bất trị và kinh niên tại các nước giàu có và sự thật này không ai chối bỏ nhưng xã hội vẫn mãi bất lực. 

Xã hội đã và đang góp tay giúp dịu đi thảm nạn trong đó có những người homeless ngày ngày lang thang trên các nẻo phố nơi quê huơng mới tôi đang ở. Có xã hội nào quá toàn mỹ đâu? nơi đây nền văn hóa mới trách nhiệm cá nhân là cao nhất còn tình gia đình nghĩa vụ bà con là thứ yếu . Bởi thế , một ai đó trong xã hội này khi đã lỡ 'sa chân" thì khó lòng ngoi lên đựơc . Có thể tôi nghĩ đúng, lão già homeless hôm nay tôi đang gặp bên cạnh xe buýt này chỉ một lần "đã l sa chân" vì một vấn đề gì đó và "vết dơ" nó vẫn bị xã hội lưu mãi không cho lão một cơ hội hoàn lương?
        






 Lão giờ thôi lảm -nhảm. Lại úp mặt, 
kẻ cô độc đang ngủ trong lòng hai bàn tay. Có thể ông đang mơ về một tiệc hội linh đình nào trong quá khứ hay một hình ảnh gia đình đoàn tụ bên lò sưởi ấm áp trong ngày Giáng Sinh? Cũng có thể, tâm tư ông đang bay về một quá khứ xa hơn nữa, ngày người homeless này mới ra đời, chỉ là đứa bé dễ thương, bụ bẫm nằm gọn trong vòng tay ấp yêu của mẹ hiền...

-Ôi sung sướng và êm ấm biết bao!



 Chú chó con vẫn ngó láo liên làm bổn phận canh chừng chiếc xe. Thỉnh thoảng nó ngó lão như đợi chia cho một chút bánh nào? Không thấy gì, con chó lấy chân cào cào vào vài mẩu rác cạnh nó, đôi mắt đen nhánh láo liên ra dáng chăm chỉ.

 Tôi lên xe buýt, cái trạm xa dần. Dáng ngồi lom khom của lão già homeless, chiếc xe đẩy và con chó xa dần cho đến khi khuất hẳn./.

Đinh trọng Phúc tái biên Thank Givings 2025

1 comment:

  1. gần Giáng Sinh rồi, nghe lại bài Little Drummer Boy hàng năm tôi cảm xúc nhiều Nhớ bao mùa Lễ đi qua

    ReplyDelete

CHIẾN TRANH DRONES: CỤC DIỆN CHIẾN TRANH THẾ GIỚI ĐANG THAY ĐỔI

 Iran đang sử dụng drone cảm tử Shahed 136 có tầm xa 2000 km mang theo hàng chục kg chất nổ. Drones có giá thành rẻ tiền chỉ vài chục ngàn U...

BÀI ĐỌC NHIỀU TRONG THÁNG